Ở đâu cũng có Sự Sống, kể cả trong phố chật hẹp nhất.
Nepal chỉ là một nước nhỏ nằm giữa hai cường quốc khổng lồ và đông dân nhất thế giới, đó là Ấn Độ và Trung Quốc. Với một dân số khoảng 30 triệu người, Nepal đóng một vai trò rất phụ thuộc trong lịch sử phát triển của hai nền văn hóa tại hai nước lớn đó, vốn là hai nền văn hóa lâu đời nhất của loài người.
Thực vậy, trong thời cổ đại, vì biên thuỳ của Nepal cũng không hề được xác định rõ, miền đất này chịu ảnh hưởng rõ rệt của hai nước lớn nằm hai bên sườn Hy Mã Lạp Sơn, phía nam bên này là Ấn Độ, phía bắc bên kia là Tây Tạng. Nghe qua, ta có thể tưởng Nepal là một nơi không có gì đáng chú ý. Thế nhưng, những ai đã đến thăm Nepal sẽ thấy đây là một miền đất khôn cùng thúc. Thực tế, Nepal chính là chiếc cầu bắc từ bình nguyên Ấn Độ đi cao nguyênhttp://thietbithanglong.Vn/dich-vu/lap-dat-camera-quan-sat-gia-re-tai-ha-noiTây Tạng. Mà Ấn Độ và Tây Tạng đều là hai vùng có truyền thống sâu sắc của Phật giáo. Do đó, đến Nepal, nếu có chút tâm yên tĩnh, ta có thể cảm nhận nhiều điều khôn xiết sâu lắng. Nepal không phải chỉ là một mảnh đất bằng phẳng nối liền hai nước mà là một chiếc cầu thang đi ngược từ dưới lên trên, từ bình nguyên Ấn Độ lên cao nguyên chừng 4.600m của Tây Tạng. Thủ đô Kathmandu của Nepal với độ cao 1.300m vốn chỉ là một thung lũng hiền hòa trong một nhà nước chứa khoảng tám đỉnh núi trên 8.000m và 240 đỉnh trên 6.000m. Do đó con đường đi từ Kathmandu, vượt biên thuỳ tại núi Hy Mã, lên Tây Tạng là một con đường của núi non hùng vĩ, của thác nước trắng xóa và của băng vạn niên chói lọi. Đây hẳn là một trong những con đường đẹp nhất dương thế, đúng như các sách du lịch đều tán thành thừa nhận. Con đường len lỏi giữa những thung lũng xanh rì mà hai bên là những ngọn núi nức danh, một bên là ngọn Shashi Pangma với độ cao 8.014m, bên kia là những đỉnh bảy tám ngàn mét mà cách đó chừng 120km là ngọn Everest cao nhất thế giới. Trên độ cao chưa đến 3.000m, ta còn thấy rừng cây cổ thụ xanh mướt với những dòng thác như những dải lụa bạc thả vài trăm mét từ trên núi cao. Cao hơn nữa, rừng nhiệt đới biến mất, nhường chỗ cho thảo nguyên ngút ngàn với vô số bụi cây dại, thấp sát đất, nở đầy hoa. Thiên nhiên mở mang vô bờ, xa xa chỉ còn những đỉnh núi chói lọi tuyết trắng. Trên cao nguyên, bầu trời thường có một màu xanh thẫm như nhung. Lạ thay, bầu trời lại tối trong lúc mặt đất sáng lên một màu đồng của đá và ánh chiếu từ băng vạn niên nằm cao trên đỉnh.
Đi qua những cảnh thiên nhiên kỳ diệu như thế, con người đô thị như chúng ta sẽ choáng ngợp, tâm sẽ chuyển động cực mạnh. Đến vùng đất vắng người này, con người sẽ chứng kiến sự kỳ diệu của sắc màu và phong cảnh lạ lùng của tạo hóa. Và chỉ cần một tẹo tâm mẫn cảm, con người sẽ đến với một nhận thức, một tri kiến khác lạ. Đó là thiên nhiên xem ra không phải chỉ có đất và đá, gió và tuyết, nước và lửa mà dường như là một sự sắp xếp có ý thức. Từ sự nhận biết đó, trong cảnh hùng vĩ của non nước, của băng tuyết, của ác, của sự vận hành không ngừng trongtổng đài điện thoạithiên nhiên, người ta sớm cảm nhận thấy rằng thế giới này do một năng lượng khăng khăng tạo nên, dù không mấy ai biết năng lượng đó từ đâu đến. Một năng lượng vô tận nhưng vô hình đang vận hành, đó là điều mà con người khi đứng trên cao nguyên Tây Tạng, trên "mái nhà thế giới", sẽ cảm nhận một cách khôn xiết rõ nét. Đứng trước một phong cảnh vĩ đại như thế, con người vừa cảm thấy một lòng kính sợ trước chiều sâu thẳm và sinh động của vũ trụ, mặt khác vừa thấy chính mình cũng là một trình diễn.# Của sự sống, của năng lượng. Con người vừa thấy mình như là trọng tâm, là tiêu điểm, là trục quy chiếu để ngắm nhìn thế giới, đồng thời lại thấy mình là một sự xuất hiện khôn xiết nhỏ bé bên cạnh những hình trạng khổng lồ khác của năng lượng. Hai cảm nhận đó thường mâu thuẫn trong đời sống thường ngày nhưng nơi đây lạ một điều là chúng không loại bỏ lẫn nhau nữa. Vì nơi đây hình dáng to nhỏ không còn đóng vai trò, tuồng như chỉ có một dòng năng lượng đang vận hành, nó "ứng" vào đâu thì nơi đó có sự hiện hữu. Con người thường nhật như chúng ta tuy cảm nhận được năng lượng này nhưng không giảng giải được, lý trí không nắm bắt được nghịch lý của nó sinh ra. Năng lượng này hầu như vừa nằm bên trong, vừa bên ngoài; vừa tại nơi đây vừa cùng khắp; vừa tạo ra thân mình, vừa tạo ra cảnh vật bên ngoài; vừa vô hình vừa mang đủ thứ hìnhlắp đặt camera quan sátdạng. Tuy không định nghĩa và gọi tên được nó, nhưng điều vững chắc là người ta thấy nó kỳ diệu. Chỉ cần nhìn sự cấu tạo và hoạt động của cơ thể chính mình, ta có thể thấy sự kỳ diệu đó. Nhìn vào sự vận hành của thiên thể trong vũ trụ hay trong những cấu trúc nhỏ nhất của vật chất, ta cũng thấy sự kỳ diệu đó. Xưa nay rất nhiều người đã cảm thấy năng lượng đó. Họ cố tìm một danh tính cho nó. Có người gọi là "Tâm", là "Đạo", là "Tự Tính", là "Tính Không", là "Thượng Đế". Mỗi người cho nó một danh tính riêng mà nội dung và chừng độ sâu xa hẳn cũng rất khác nhau. Nhiều người tìm cách "tiếp cận" hay "hòa nhập" với năng lượng đó và cũng vì sự dị biệt trên bước đường tầm cầu đó mà sinh ra rất nhiều trường phái. Lại cũng có nhiều người chối từ những danh tính nói trên. Đối với một số người, những tính danh đó có thuộc tính mơ hồ, xa lìa khoa học, trực tiếp dẫn vào lĩnh vực tôn giáo thần bí. Thậm chí có một số người dị ứng hẳn với vài từ, ví dụ "Thượng Đế", cho rằng dùng từ này thì ưng có một thể trạng nhất quyết đã sáng tạo nên thế giới và con người, điều mà khoa học hiện tại cũng như cả một số đạo bác. Hãy gác qua một bên những cuộc tranh biện vô tận xuất hành từ ngôn từ. Điều mà đa số chúng ta đều cảm thấy là có một năng lượng đang luân lưu vận hành. Hãy tạm gọi năng lượng đó là "Sự Sống" vì sờ soạng chúng ta đều thấy có "Sự Sống" trong thân mình. Trong tự nhiên Sự Sống hẳn cũng hiện diện nên sinh vật và cây cối mới có thể tăng trưởng và sống còn. Trong vũ trụ hẳn cũng phải có một thứ năng lượng vĩ đại đang vận động. Liệu năng lượng đó cũng chính là Sự Sống trong thân chúng ta hay không thì đó là điều mà người thông thường như chúng ta không ai dám khẳng định. Câu hỏi vừa nêu thực ra là một vấn đề trọng tâm của ngành Bản thể học. Rốt cuộc có nhẽ người suy tư sẽ chạm trán với câu hỏi "Có nhiều Sự Sống hay chỉ một". "Một hay nhiều" là thắc mắc muôn đời của người tầm cầu mà đầu óc lý luận không thể đáp thỏa đáng. Lục tìm lại trong quá vãng, chúng ta bắt gặp lời của một số thánh nhân về luận đề này: "Một nhưng nhiều". Muốn hiểu lời này ta có thể hình dong một thanh nam châm. Thanh nam châm có một thuộc tính, đó là hai cực từ tính của nó ở mỗi vết cắt. Thế nhưng khi ta cắt ở bất cứ điểm nào thì tại điểm đó đều sinh ra từ tính như vết cắt trước cả, chất lượng như nhau, không hơn không kém. Tương tự như thế, chỉ có một Sự Sống nhưng nó hiện hữu trong mỗi cá thể, kỳ diệu như nhau, "thánh không tăng, phàm không giảm". Loại tri kiến "một nhưng nhiều" là một loại nghịch lý đặc trưng mà ta sẽ gặp khi đi sâu vào lĩnh vực bí nhiệm của linh tính. Trong lĩnh vực này con người có lẽ phải tạm quên khái niệm của không gian gần xa, nhỏ to thì mới có thể lĩnh hội được. Đối với nhận thức bình thường của chúng ta, Sự Sống xem ra là một cái gì tây riêng của mỗi người, nó là "của tôi và do tôi tạo ra". Nhận thức này là căn do vì sao con người thấy mình tách biệt với cái còn lại trên thế giới và nói cho cùng nó là cội nguồn của mọi sự khổ đau của đời người. Nhận thức đó làm ta sẵn sàng làm điều ác với đồng loại và nó cũng là tác nhân sinh ra mọi nỗi đau khổ thất vọng và trầm cảm mà tại phương Đông cũng như Tây con người đều gặp phải. Những ai có may mắn cảm nhận Sự Sống là "một nhưng nhiều" có nhẽ sẽ đến với một nhận thức mới về con người và cả muôn thú hay tự nhiên. Người đó tự thấy mình chỉ là một dạng xuất hiện của Sự Sống, cũng đồng đẳng như Sự Sống xuất hiện nơi một người khác, một sinh vật khác và thậm chí nơi cả thực vật hay loài "vô cơ". Người đó sẽ thấy liên đái với mọi dạng của Sự Sống, thấy mình nằm trong màng lưới vĩ đại của cái mà ta gọi là thế giới hiện tượng. Người đó song song cũng thấy mình chứa đầy đủ thuộc tính và khả năng của Sự Sống nguyên thủy và có trách nhiệm với hình trạng của mình đang được ban phát, với từng lớp của mình đang nằm xung quanh.
Chúng ta có lẽ không ai hiểu thấu thảy những điều nêu trên vì thực ra tri kiến đó quá sâu xa và trác tuyệt, vượt mọi tầm mức của con người bình thường. Nhưng những ai chỉ cần cảm nhận sơ lược điều này đã thấy mừng run về một điều mà các thánh nhân thời cổ đại đã nói tới. Sự Sống sẽ chẳng những chỉ là "một nhưng nhiều" mà nó còn vôlap dat cameracùng linh. Đối với người đó thì gọi là Sự Sống là "Thượng Đế" hay bất cứ ngôn từ nào khác hay vắng bóng một tính danh đều được cả. Vì có lẽ người đó chỉ cần nhớ đến hơi thở hay tiếng đập của trái tim mình là đã "tiếp cận" với cái linh nghiệm. Đời sống thị thành và một tầng lớp đầy tranh chấp khó làm ta hiểu ngộ tính chất của Sự Sống. Cảnh quan tự nhiên có khả năng đánh thức cảm nhận đó của chúng ta, nó đưa đường dẫn lối cho tri kiến lạ lùng và thần kì đó. Xuân sắp về, cỏ cây và thiên nhiên như sẵn sàng đón chào nhiều tâm hồn rộng mở. Con đường xuyên núi ở Nepal là một chọn lựa cho những ai đủ điều kiện, nhưng như đã nói, ở đâu cũng có Sự Sống, kể cả trong phố chật hẹp nhất. Theo lái buôn Sài Gòn Cuối tuần |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét