“Mắt tôi nhắm lại khi tôi lắng tai Chris đếm ngược về ấp suất khí quyển bên trong buồng cách không – lúc đó sắp sửa tụt xuống bằng không. Tôi cảm thấy như bị nạp đầy điện, như thể điện chứ không phải máu đang tuần hoàn trong các lap dat camera quan sat gia re huyết quản. Tâm não tôi chuẩn bị mở cửa vì tôi sẽ là người trước nhất đi ra khỏi trạm qua lần đặc biệt này. Bên ngoài đen như mực, không phải là màu đen, mà là một sự thiếu ánh sáng hoàn toàn. Tôi cố nhìn khi tôi chồm qua để gắn các sợi cáp an toàn của chúng tôi. Tôi phải nối [các sợi cáp] với các ổ cắm bên ngoài trạm, trong khi song song phải đảm bảo an toàn cho chúng nằm yên trên bề mặt của trạm bằng những cọng kim khí nhỏ. Sau một lúc khó khăn ban sơ, tôi báo cho Houston rằng tôi đã hoàn thành công việc ấy và sẵn sàng thực hành sợi cáp thứ nhì. Chính ngay lúc đó, tôi vừa đang suy nghĩ làm thế nào tháo sợi cáp thật gọn gàng (nó đang chuyển động giống như một vật bị quỷ ám trong chốn không trọng lượng), tôi cảm thấy có gì đó không đúng. Cảm giác không tiên liệu được của nước đằng sau cần cổ tôi khiến tôi sửng sốt – và tôi đang ở trong một chỗ không có gì là bất thần. Tôi lúc lắc đầu từ phía này sang phía khác, để xác định cảm giác trước nhất của tôi, và bằng một rứa siêu nhân tôi tự buộc mình phải thông tin cho Houston về cái mà tôi cảm nhận, do biết rằng điều đó có thể là tín hiệu rốt cục của hoạt động bên ngoài phi thuyền. Trên trái đất, Shane xác nhận rằng họ đã nhận được thông điệp của tôi và anh đề nghị tôi chờ các chỉ dẫn. Trước nhất, cả tôi lẫn Chris tin rằng chắc là do uống nước từ bình toong của tôi nên nước rò vào nón của tôi, hoặc là bình có thể bốc hơi. Nhưng tôi nghĩ rằng chất lỏng quá lạnh để bốc hơi, và quan trọng hơn, tôi có thể cảm nhận rằng nước đang ngày một nhiều lap dat camera quan sat re nhat ha noi lên. Khi tôi báo cho Chris và Shane về điều đó, chúng tôi ngay lập tức nhận được lệnh kết thúc chuyến đi. Tôi được hướng dẫn đi vào trong khoang cách không. Chúng tôi cùng quyết định rằng Chris cần bảo vệ mọi thứ ở bên ngoài trước khi anh trở lại buồng cách không, chả hạn như đầu tiên anh chuyển đến phía trước trạm. Và chúng tôi tách khỏi nhau. Khi tôi chuyển di theo con đường cũ về buồng cách không, tôi trở thành ngày càng vững chắc rằng nước đang mỗi lúc một nhiều lên. Tôi cảm thấy nước thấm vào các tấm bọt biển trên tai nghe và tôi sửng sốt liệu chúng có mất đi liên lạc nghe. Nước hầu như phủ đầy kiếng nhìn phía trước của tôi, dính vào đó và làm tối đi tầm nhìn của tôi. Đến lúc lap dat camera gia re tai ha noi này, phần trên của nón đầy nước và tôi kể cả chẳng thể nắm chắc rằng lát nữa tôi thở sẽ có đầy buồng phổi là không khí hoặc nước. Vấn đề càng bợt hơn, tôi nhận ra rằng tôi kể cả không thể hiểu được hướng tôi đang đi để trở về buồng cách không. Tôi cố gắng giao thông với Chris và Shane. Tôi lắng tai họ trò chuyện với nhau, nhưng giọng nói của họ giờ đây bắt đầu yếu đi. Tôi khó mà nghe tiếng họ và họ chẳng thể nghe tiếng tôi. Tôi trơ thổ địa. Tôi điên cuồng nghĩ đến một kế hoạch. Nó chẳng là gì, nhưng nó là ý tưởng tốt nhất mà tôi có được: đu theo sợi cáp đến buồng cách không. Sau cùng, tôi nhìn sát màn nước trước mắt và tìm thấy nắp phát nhiệt của buồng cách không: chỉ còn một khoảng cách ngắn và tôi sẽ an toàn. Chuyển di trong khi mắt nhắm lại, tôi bước vào bên trong và chờ Chris quay lại. Tôi cảm nhận được chuyển động phía sau tôi; Chris bước vào buồng cách không và qua những chao đảo, tôi biết rằng anh đang đóng cửa. Giờ đây chúng tôi đang có trọng lực, tôi biết rằng nếu nước không tràn đầy tôi, tôi luôn luôn có thể mở nón. Tôi kiên cố ngất, nhưng bất kể ra sao thì còn hơn là chết đuối trong chiếc nón. Những phút có lại người ép của trọng lực dằng dặc đã qua và sau hết, tôi cảm thấy làn sóng dễ chịu bất thần, tôi nhìn thấy cửa bên trong mở và bít tất phi hành đoàn viên tập lại để viện trợ mình. Không gian thực tục tằn, biên giới không hiếu khách và chúng ta là những nhà thám hiểm không phải là kẻ đi chiếm thuộc địa. Những kỹ năng của các kỹ sư của chúng ta và công nghệ quanh ta làm cho mọi việc trở nên đơn giản khi chúng không tồn tại, và có nhẽ đôi khi chúng ta quên. Tốt hơn là không quên”. Nguyên Thu (lược dịch) |
Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013
Phi hành gia thoát chết trôi trong vũ trụ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét